<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Cổng Thông Tin &#187; Đồng Cảm</title>
	<atom:link href="http://thegioithu3.vn/news/tgt3-news/category/dong-cam-tam-su/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://thegioithu3.vn/news</link>
	<description>Thế Giới Thứ 3</description>
	<lastBuildDate>Fri, 03 Feb 2012 04:29:19 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.2.1</generator>
		<item>
		<title>Tôi Là Gay</title>
		<link>http://thegioithu3.vn/news/tgt3-news/3062.html</link>
		<comments>http://thegioithu3.vn/news/tgt3-news/3062.html#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 05 Sep 2011 04:24:17 +0000</pubDate>
		<dc:creator>JerryTGT3</dc:creator>
				<category><![CDATA[Bạn đọc viết]]></category>
		<category><![CDATA[Đồng Cảm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thegioithu3.vn/news/?p=3062</guid>
		<description><![CDATA[Tôi biết mình là gay, biết mình thích con trai và biết được sẽ chẳng bao giờ tôi có thể có được một tình yêu đúng nghĩa của nó. Cuộc sống của tôi cứ ngày qua ngày trôi đi một cách lặng thầm và buồn bã như thế! Hình ảnh mang tính chất minh họa [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong><span style="font-size: large;">Tôi biết mình là gay, biết mình thích con trai và biết  được sẽ chẳng bao giờ tôi có thể có được một tình yêu đúng nghĩa của nó.  Cuộc sống của tôi cứ ngày qua ngày trôi đi một cách lặng thầm và buồn  bã như thế!</span></strong></p>
<p style="text-align: center;"><span style="font-size: large;"><a class="highslide" onclick="return vz.expand(this)" href="http://thegioithu3.vn/news/wp-content/uploads/2011/09/1277395933_090203060820-140-50.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-3063" title="1277395933_090203060820-140-50" src="http://thegioithu3.vn/news/wp-content/uploads/2011/09/1277395933_090203060820-140-50.jpg" alt="" width="400" height="300" /></a><em style="font-size: 12px;">Hình ảnh mang tính chất minh họa</em></p>
<p></span></p>
<p style="text-align: left;"><span style="font-size: large;">Có lẽ là cuộc sống này không ban tặng cho tôi một niềm vui trọn vẹn. Tôi  đã yêu anh trong suốt 5 năm, một tình yêu đơn phương thời học sinh mà  chỉ có tôi mới biết. Tôi đã cố gắng kìm nén tình cảm của mình và không  cho bất cứ ai biết là tôi yêu anh &#8211; một người bạn thân của tôi, một  người tôi quý mến hơn anh em ruột và cũng là người mà tôi đã yêu trong  cuộc đời mình.</p>
<p>Sau 5 năm, sau biết bao nhiêu là đau buồn, biết bao nhiêu cô đơn và niềm  thương nhớ cứ dằn vặt trong tim, tôi quyết định nói ra tình yêu của  mình, cho dù tôi biết rằng nếu nói ra, tôi sẽ mất anh, mất một người bạn  thân, mất một tình cảm đẹp và cũng sẽ mất anh vĩnh viễn&#8230;</p>
<p>Tôi đoán không sai, khi tình cảm của tôi được hé mở sau bao nhiêu năm  đau khổ, tôi đã thật sự mất anh&#8230; anh đã quay lưng với tôi mãi mãi. Tôi  thật là ngốc! Phải chi tôi đừng nói ra, phải chi tôi cứ im lặng thì tôi  vẫn còn được nhìn thấy anh, nhìn anh sống vui vẻ và hạnh phúc cũng đủ  lắm rồi!</p>
<p>Tình yêu đầu đời của tôi là thế đó&#8230; thật buồn và cô đơn.</p>
<p>Tôi mang theo bên mình con tim tổn thương suốt 3 năm trời kể từ ngày anh  bỏ tôi ra đi, tôi không dám yêu ai, không dám nghĩ đến tình yêu nữa.  Nói thì dễ, chứ làm thì khó, tôi không dám yêu vì tôi sợ cuộc đời này có  nhiều cám dỗ, sợ gia đình, sợ sự xa lánh của xã hội và thật sự nỗi cô  đơn cứ ngày càng ám ảnh lấy bản thân mình.</p>
<p>Bước sang 25 tuổi, nhìn lại mới thấy mình cũng đủ trưởng thành rồi. Ở  cái tuổi này, tôi cũng có thể lập gia đình được rồi nhưng sao lại cảm  thấy “mặn chát” khi nghĩ đến điều ấy!</p>
<p>Đăng tải những dòng tâm sự này lên, chắc hẳn sẽ có rất nhiều người biết  tôi là ai nhưng giờ điều đó không còn quan trọng nữa rồi, không sớm thì  muộn họ cũng biết con người của tôi.</p>
<p>Tôi là gay, không đẹp trai như người ta nhưng bù lại nhìn tôi rất dễ  thương và hiền lành. Gia đình tôi nghèo, dường như tất cả những gì không  trọn vẹn đều tập trung hết vào con người tôi, thế nhưng tôi vẫn sống,  sống bằng sức lao động của mình, bằng công việc mà mình đang làm&#8230; với  tôi, chỉ có gia đình làm niềm vui cho cuộc đời mình.</p>
<p>Rồi cuộc sống đưa đẩy, tôi gặp anh trên mạng. Anh là một bác sĩ, anh lớn  hơn tôi tới mười mấy tuổi, tâm sự với anh, tôi có thể thấy được nghị  lực sống ở anh, anh luôn cố gắng phấn đấu trong công việc, luôn sống vui  tươi với đời. Mỗi ngày, tôi đều muốn nhắn tin và mail cho anh thật là  nhiều vì anh nói chuyện rất tử tế, anh rất lịch sự và luôn lắng nghe  những gì tôi tâm sự. Tôi và anh chỉ có thể biết nhau qua những tấm hình,  qua tin nhắn và mail vì chúng tôi ở khá xa nhau.</p>
<p>Tôi biết chuyện quá khứ của anh cũng đã trải qua khá nhiều cuộc tình  nhưng tôi không quan trọng chuyện ấy, tôi bắt đầu thấy nhớ và muốn được ở  bên cạnh anh ấy, được anh ấy che chở và bảo vệ.</p>
<p>Có lẽ tôi đã yêu anh ấy mất rồi! Tôi yêu một con người biết chia sẻ, yêu  một con người đã trải qua rất nhiều chông gai trong cuộc đời. Anh lớn  tuổi thì sao chứ? Tôi rất muốn được ở bên cạnh anh, được chăm sóc cho  anh, được ôm anh trong giấc ngủ, được quạt cho anh mỗi khi anh thấy nóng  nực, được chính tay mình pha cho anh ly chanh nóng để anh uống dã rượu,  được làm bầu tâm sự cho anh trút hết mọi ưu phiền và niềm vui trong  cuộc sống và trong công việc.</p>
<p>Nhưng ông trời ơi, sao ông sắp đặt trớ trêu quá vậy? Tôi và anh ở khá xa  nhau, chắc cũng khoảng mấy trăm km, ai cũng có công việc, làm sao tôi  có thể đến với anh được khi anh cần tôi. Những lúc tôi buồn và cần 1 bờ  vai thì làm sao anh có thể ở bên cạnh tôi đây&#8230;.</p>
<p>Chỉ nghĩ đến thôi nhưng tôi cảm thấy rùng mình vì sự cô đơn ấy cứ bám  riết lấy bản thân mình. &#8220;Anh ơi? Nếu anh có thể thấu hiểu được những  trăn trở mà em đang trải qua thì chắc anh sẽ hiểu được em nhớ và yêu anh  như thế nào!&#8221;.</p>
<p>Em sẽ chờ anh, cho dù em biết rằng sự chờ đợi ấy vô vọng và cũng có khi  anh sẽ không bao giờ đến với em được nhưng em tin rằng, chỉ cần em yêu  anh, chỉ cần em luôn mong chờ anh. Một ngày nào đó, buổi sáng thức dậy,  em thấy em đang trong vòng tay của anh, em sẽ ngửi được mùi cơ thể của  anh đang ở rất gần bên em. Ông trời đã cho em được biết anh thì em tin  rằng, một ngày không xa, em sẽ được gặp anh.</p>
<p>Khi gặp anh, em sẽ nói hết tâm sự trong lòng em, em sẽ cho anh thấy được  em yêu anh như thế nào&#8230; Em sẽ cho anh biết được, tạo hoá sinh em ra  là để dành cho anh đó.</span></p>
<p>( S T )</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thegioithu3.vn/news/tgt3-news/3062.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Tự sự của một trai bao</title>
		<link>http://thegioithu3.vn/news/tgt3-news/2512.html</link>
		<comments>http://thegioithu3.vn/news/tgt3-news/2512.html#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 03 Jun 2011 19:01:28 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Hoang_Nhan</dc:creator>
				<category><![CDATA[Bạn đọc viết]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thegioithu3.vn/news/?p=2512</guid>
		<description><![CDATA[Nhiều lúc cảm thấy cơ cực, thất vọng và muốn buông xuôi tất cả nhưng em chẳng thể nào dứt ra được. Hàng ngày, em ngồi nhà chờ đợi, những ngày ế khách đành nhịn ăn vì không có tiền. Hàng đêm, em bắt đầu mò mẫm, tìm kiếm đến những nhà hàng, vũ trường, [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Nhiều lúc cảm thấy cơ cực, thất vọng và  muốn buông xuôi tất cả nhưng em chẳng thể nào dứt ra được. Hàng ngày, em  ngồi nhà chờ đợi, những ngày ế khách đành nhịn ăn vì không có tiền.  Hàng đêm, em bắt đầu mò mẫm, tìm kiếm đến những nhà hàng, vũ trường,  những câu lạc bộ mà giới đồng tính thường lui tới.</strong></p>
<div>
<p><strong> </strong>Những  ngày cuối năm, khách vắng nhưng mỗi lần đi khách giá lại cao, em do dự  không biết nên về quê hay ở lại. Mọi người về hết, xóm trọ vắng tanh. Em  lang thang trên những con phố quen thuộc mà lòng nặng trĩu. Đi qua một  cửa hàng cho thuê áo cưới trang điểm cô dâu, em đứng bần thần rất lâu,  mơ ước được học nghề lại trỗi dậy. Đang ngơ ngác bỗng một người từ trong  cửa hàng bước ra nhìn em và hỏi: &#8220;Có việc gì không cưng sao đứng đây  ngắm hoài vậy?&#8221;.</p>
<p>Em  ngỏ ý muốn được xin vào học việc trong cửa hàng, hắn đồng ý ngay:  Chuyện này rất dễ, em cứ đến đây anh sẽ dạy nghề cho, anh vẫn thường  xuyên tổ chức dạy cho những người có nhu cầu. Như đoán được suy nghĩ của  em, hắn cười và nói thêm: &#8220;Em cứ đến đây phụ giúp anh rồi anh sẽ dậy  cho không cần phải đóng học phí gì hết, ngay ngày mai em có thể đến để  bắt đầu&#8221;.</p>
<p>Về  nhà trọ, em sắp xếp đồ đạc để ngày mai chuyển đến cửa hàng, em thấy  mình thực sự may mắn vì ước muốn bấy lâu nay đã trở thành hiện thực.  Sáng hôm sau, vừa đặt chân đến nơi, hắn đón tiếp em rất niềm nở và nói  với em ăn ngủ ở đây cùng với gia đình nhà hắn.</p>
<p>Nhà  chỉ có hắn và một mẹ già đã hơn 80 tuổi, hắn đã ngoài 30 nhưng vì là  bóng nên không có vợ. Hắn mở cửa hàng áo cưới này đã được 7 năm và rất  đông khách. Hắn vẫn thường nhận người về dạy nghề nhưng chỉ sau một thời  gian họ lại bỏ đi. Những chuyện này em biết được qua lời kể của mẹ hắn,  hắn cũng công khai con người thật của mình cho thiên hạ biết. Hắn diện  những bộ quần áo khác người, chiếc áo bao giờ cũng bó sát người và chiếc  quần ngắn không thể ngắn hơn được. Những ngày đầu mới đến em cảm thấy  ngượng mỗi khi đi cùng hắn nhưng dần dần cũng quen.</p>
<p><a href="../wp-content/uploads/2011/06/nguoiduatin-traibao.jpg"><img class="aligncenter" title="nguoiduatin-traibao" src="../wp-content/uploads/2011/06/nguoiduatin-traibao-300x200.jpg" alt="" width="422" height="281" /></a></p>
<p>Hắn  mê mẩn và chăm sóc em như một người vợ thật sự. Hàng ngày, hắn dậy sớm  mua đồ ăn sáng về cho em, buổi chiều hắn đưa em đi bơi, tối đến lại đi  những vũ trường, quán bar nơi tụ tập của dân đồng tính, hắn tự hào với  mọi người vì có một bồ nhí như em. Mặc dù không thích hắn nhưng mối quan  hệ này mang lại cho em nhiều thứ hơn cuộc sống trước đây. Em cũng cố  gắng làm hắn vui, chiều theo mọi mong muốn của hắn và phục vụ hắn, chăm  sóc hắn. Ngoài ra, em cũng thương mẹ hắn đã già mà vẫn cô đơn, không  hiểu sao mỗi khi nhìn mẹ hắn bất giác em lại nghĩ đến mẹ mình. Em và hắn  đều là những người đồng tính vì vậy mẹ hắn không thể có con dâu, có  cháu bế và em cũng sợ hoàn cảnh đó sẽ đến với mẹ mình. Chính vì vậy em  chăm sóc bà như chăm sóc mẹ mình, bà cũng yêu quý em và coi như con cái  trong nhà.</p>
<p>Thời  gian thấm thoát thoi đưa, em đã ở nhà hắn được 7 tháng, càng ngày em  càng nhận ra rằng mình không còn muốn sống với hắn nữa. Mặc cho hắn  nhiều lần đòi hỏi nhưng em vẫn cương quyết cự tuyệt và rồi chuyện gì đến  cũng đã đến. Hắn không thể chịu đựng được hơn sự cấm vận đó nên đã bắt  đầu đi tìm những lạc thú bên ngoài. Em không buồn và cũng đi tìm cho  mình những cảm giác mới. Thực ra, người đồng tính bao giờ cũng vậy, họ  không thể chung thủy mãi với một người nào đó. Sau 9 tháng sống với hắn  như vợ chồng, em quyết định ra đi để giải phóng cho cả hai và không quên  cám ơn hắn đã dạy nghề cho em, đã bao bọc em gần một năm qua.</p>
<p>Rời  nhà hắn, em trở thành kẻ lang thang. Một người bạn rủ em ra Hà Nội, em  đã đồng ý luôn vì cũng đã bao lần em mơ ước được một lần đặt chân đến  Thủ đô. Nhưng kiếm được việc làm ở Hà Nội cũng không phải là dễ. Suốt  một tuần em lang thang trên các con phố để xin việc mà không nơi đâu  nhận em. Mệt mỏi, tuyệt vọng, em ngủ gục trên ghế đá của một công viên.  Đột nhiên một bàn tay thanh niên lay gọi em dậy.</p>
<p>Sau  một hồi trò chuyện, biết được hoàn cảnh của em, người thanh niên đó đã  đưa em về ngôi nhà của anh ấy và hứa sẽ tìm việc cho em. Em ở đó được  mấy hôm thì một lần anh ấy trở về và nói là đã tìm được cho em một công  việc ở quán xông hơi gần đó. Anh ấy đưa em đến quán tắm xông hơi. Ở đây  có rất nhiều nhân viên nhưng đa phần là nam, chỉ có một người phụ nữ làm  nhiệm vụ giặt giũ, dọn dẹp. Bằng linh cảm của một người trong cuộc đã  từng trải qua rất nhiều hoàn cảnh tương tự, em hiểu rằng đây là một quán  mại dâm nam trá hình phục vụ cho dân đồng tính. Bà chủ nhìn em, hỏi tên  tuổi sau đó dạy em cách làm việc và dặn các nhân viên cũ chỉ dạy thêm.  Đúng như dự đoán, quán tắm xông hơi này mở ra là để phục vụ dân gay.</p>
<p>Em  cay đắng &#8220;ngậm bồ hòn làm ngọt&#8221; quay trở lại con đường cũ. Công việc  cũng không vất vả, thu nhập đủ để trang trải cuộc sống và dư dả một ít.  Em dự định chỉ làm một thời gian, kiếm đủ tiền sẽ bay vào trong Sài Gòn  và trở về với gia đình. Từ đó, em quyết tâm phục vụ thật nhiều khách để  sớm kiếm đủ tiền thực hiện ý định của mình. Trong quán này mọi người đều  rất tốt, vì biết em là người ở xa, lại không có người thân nên được anh  em tạo điều kiện giúp đỡ rất nhiều. Sự cạnh tranh trong công việc dường  như không bao giờ xảy ra, em thanh thản làm việc nhưng chưa bao giờ  thanh thản để sống vì em vẫn chưa biết mình sẽ ra đi lúc nào.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p style="text-align: right;">Hoàng Nhân &#8211; Theo Người Đưa Tin.</p>
</div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thegioithu3.vn/news/tgt3-news/2512.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Nỗi niềm biết tỏ cùng ai?</title>
		<link>http://thegioithu3.vn/news/tgt3-news/2504.html</link>
		<comments>http://thegioithu3.vn/news/tgt3-news/2504.html#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 03 Jun 2011 18:47:51 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Hoang_Nhan</dc:creator>
				<category><![CDATA[Gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[Đồng Cảm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thegioithu3.vn/news/?p=2504</guid>
		<description><![CDATA[Không khó để tìm ở các diễn đàn trên mạng những dòng chia sẻ thảng thốt, dạng như “thật kinh khủng, tôi vừa phát hiện chồng/vợ tôi cặp bồ với người cùng giới”. Đa số cho rằng bạn đời đang sống với mình, đùng cái bỗng trở chứng học đòi. Ít ai biết, ngay từ [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Không khó để tìm ở các diễn đàn trên mạng  những dòng chia sẻ thảng thốt, dạng như “thật kinh khủng, tôi vừa phát  hiện chồng/vợ tôi cặp bồ với người cùng giới”. Đa số cho rằng bạn đời  đang sống với mình, đùng cái bỗng trở chứng học đòi. Ít ai biết, ngay từ  buổi đầu về chung sống, người kia đã âm thầm… “giấu kim trong bọc”.</strong></p>
<div>
<p><strong>Núp bóng xe hoa</strong></p>
<p>Trong tâm trạng hoang mang, chị Huỳnh Kim (tiểu thương ở Q.Gò Vấp,  TP.HCM) gọi đến Báo Phụ Nữ để nhờ giới thiệu những bệnh viện có chuyên  khoa trị “bệnh đồng tính”. Dù không giàu có nhưng bao nhiêu tiền chị  cũng chịu chi để cứu vãn hạnh phúc gia đình. Nghe trả lời rằng không có  nơi nào điều trị đồng tính vì đó là xu hướng tình dục tự nhiên chứ không  phải là bệnh, chị Kim sụt sùi. “Bệnh nhân” mà chị Kim định đưa đi điều  trị chính là chồng của chị, anh Ngọc Phương (nhân viên tư vấn bảo hiểm).</p>
<p>Đất trời sụp đổ khi chị Kim đọc được dòng tin nhắn ở hộp thư đã gửi  trong điện thoại của chồng: “Đêm qua thật tuyệt vời, anh yêu”. Phía bên  kia cũng thổn thức: “Anh mong một ngày ta dắt tay nhau đi dạo công viên  khi mặt trời vừa tắt”. Những dòng chữ này xóa tan bao nghi ngờ của chị  Kim suốt mấy tháng nay. Trước đây, nghe đầu dây bên kia toàn là tiếng ồm  ồm của đàn ông, chị Kim thấy yên tâm. Nhưng nói chuyện với đàn ông việc  gì phải lén lút, trốn tránh vợ? Anh Phương lại bắt đầu đi đêm để ký hợp  đồng bảo hiểm ở tỉnh, trong khi những đồng nghiệp của anh thì không hề.  Chị Kim thấy ngờ vực và bắt đầu theo dõi. Khi phóng viên hỏi về những  thay đổi trong đời sống gối chăn từ khi chồng có “bạn trai”, chị thở  dài: “Thật ra không có gì khác biệt so với lúc trước. Sáu năm chung  sống, hiếm khi anh chịu gần gũi. Anh thường từ chối bằng những lý do:  mệt mỏi bởi công việc, sợ con thức giấc, anh bị nấm vùng kín… Chúng tôi  gặp nhau nhờ mai mối. Tôi chấm anh vì anh cư xử đứng đắn và không đòi  “ăn cơm trước kẻng” như những anh chàng tôi quen trước kia. Nhưng, kẻng  đánh rồi, anh cũng chẳng buồn ăn”.</p>
<p>&nbsp;</p>
<table align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img class="aligncenter" src="http://www.phunuonline.com.vn/honnhan-giadinh/2011/Picture/NhuY/T5/4A-60.jpg" alt="" width="500" height="750" /></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p><em>Ảnh minh họa: P.Huy</em></p>
<p>Sau khi mẹ qua đời, Diễm Hòa (ca sĩ nghiệp dư, Q.Bình Thạnh, TP.HCM)  mới dám ly hôn, kết thúc cuộc hôn nhân có xác không hồn của mình. 30  tuổi, Hòa vẫn không “nhúc nhích” chuyện chồng con. Thân mẹ góa con côi,  mẹ Hòa cứ than thở mình vô phước. Gia đình làm áp lực mấy, Hòa cũng chỉ  cười trừ: “Còn xuân chán, ở không đi chơi cho đã, vội gì lấy chồng cho  khổ!”. Thực tế thì nhiều đêm, Hòa và bạn gái ngồi khóc thút thít vì tình  yêu gặp nhiều ngăn trở (bạn của Hòa cũng phải lên xe hoa và sống ở nước  ngoài để đẹp lòng gia đình). Nếu mẹ Hòa không phát bệnh ung thư, có lẽ  chẳng đời nào Hòa chịu nhắm mắt đưa chân chiều theo sự sắp đặt. Hòa nghĩ  mình chưa thành danh, chưa lo được gì cho mẹ, vậy thì tiếc gì mà không  lấy chồng để trả hiếu cho mẹ trong những tháng ngày ít ỏi còn lại? Hòa  cũng muốn có một đứa con do mình rứt ruột đẻ ra, điều này không thể nào  có được nếu cứ tiếp tục mối tình đồng giới.</p>
<p>Tưởng không có tình yêu thì vẫn sống êm thắm được với chồng bằng tình  người, nhưng thực tế không như Hòa nghĩ. Bỏ qua những xung đột về văn  hóa, lối sống vốn cách biệt thì chuyện tình dục quả là cơn ác mộng với   Hòa. Thấy vợ không có chút cảm giác, chồng Hòa điên tiết, cưỡng bức vợ  thường xuyên. Nhiều lần Hòa thầm cầu mong chồng ngoại tình với người phụ  nữ khác để giải tỏa khát khao tình dục mà buông tha cho mình. Sợ chồng,  nhưng Hòa không thể bỏ trốn. Hòa giả vờ hạnh phúc để mẹ không đau lòng.  Ngoài lộ diện với người yêu, Hòa chưa hề cho ai khác biết mình là người  đồng tính. Hòa chẳng biết tỏ nỗi lòng cùng ai. Ở trời Tây, người yêu  của Hòa cũng không dám liên lạc để Hòa toàn tâm toàn ý với hạnh phúc gia  đình. Sinh con được hai năm, rồi mẹ mất, Hòa quyết tâm cởi trói. Ôm con  rời khỏi nhà chồng, Hòa để lại trên giường dòng chữ: “Xin lỗi và cảm ơn  anh!”.</p>
<p>&nbsp;</p>
<table align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://www.phunuonline.com.vn/honnhan-giadinh/2011/Picture/NhuY/T5/1-noi-niem.jpg" alt="" /></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p><em>Minh họa: NOP</em></p>
<p><strong>Trái tim không ngủ yên</strong></p>
<p>Lấy phải người đồng tính không phải là hiện tượng hy hữu trong xã  hội. Quả là quá sớm khi khẳng định “người đồng tính lấy vợ/chồng thì  trăm phần là sẽ khổ”, nhưng thật khó để đạt được hạnh phúc vẹn toàn  trong ngôi nhà thiếu tình yêu. Nguy cơ đồng sàng dị mộng là không thể  tránh khỏi.</p>
<p>Có người không chấp nhận bản thân, đã thử lấy chồng để “lập trình”  lại con tim. Nhưng cuộc sống tẻ nhạt càng xui họ tìm đến bạn đồng giới  để sưởi ấm cảm xúc. Đời có là bao, không thể mãi ép trái tim “uống thuốc  ngủ”! Người đồng tính mang tiếng lừa dối, phản bội, thực ra chẳng vui  sướng hơn “nạn nhân”. Họ chính là người bất hạnh nhất vì từ lâu sống  trong dằn vặt. Cá biệt có một bộ phận nhỏ người lưỡng giới, vẫn có thể  yêu và bị cuốn hút bởi cả “dấu cộng” lẫn “dấu trừ”. Đang hạnh phúc với  chồng, bỗng một ngày không mưa, người vợ lại bị tiếng sét từ một nữ nhi  đồng phận. Mái ấm gia đình bỗng chốc đổ sập nếu họ thiếu kiềm chế.</p>
<p>Dù biết hôn nhân không song hành với hạnh phúc, nhiều người đồng tính  vẫn đang và sẽ chọn cuộc sống vợ chồng. Theo khảo sát trực tuyến của  Viện Nghiên cứu xã hội, kinh tế và môi trường (Bộ Khoa học và công nghệ)  đối với người có quan hệ tình dục đồng giới năm 2009 &#8211; 2010, có đến  7,81% đồng tính nam đang có vợ, đang ly thân, đã ly hôn và góa vợ. Riêng  với nam độc thân, có 18,66% dự định sẽ lập gia đình và 41,43% còn cân  nhắc. Tỷ lệ hoàn toàn công khai tình trạng đồng tính của mình chỉ chiếm  2,49%. Với đối tượng khảo sát là nữ đồng tính, không ít bạn cũng đã lấy  chồng, đã ly hôn và đang đối mặt với nguy cơ bị “hốt” lên xe hoa. Đối  tượng tham gia cuộc khảo sát trên mạng đa phần là trẻ (dưới 30 tuổi),  nhưng số người đồng tính đã và đang kết hôn không hề nhỏ như thế. Trên  thực tế, nếu mở rộng ra nhiều lứa tuổi và thành phần, sẽ thấy trong xã  hội không hiếm những cặp phu thê “một bề”.</p>
<p>Không phải ngẫu nhiên nhiều người chấp nhận đánh đổi tình yêu đích  thực vốn chỉ hướng đến người đồng giới để bước vào cuộc sống hôn nhân.  Theo kết quả khảo sát trên, người đồng tính muốn lập gia đình vì muốn có  con (66,08%), vì áp lực gia đình (50,44%), áp lực từ xã hội (40,31%)…  Bị ép duyên và tự ép duyên, cái vòng xoáy ấy đã tạo ra nhiều bi kịch gia  đình và những đứa con lạc loài ngay từ trong bụng mẹ. Ông Lê Quang Bình  (Viện trưởng Viện Nghiên cứu xã hội, kinh tế và môi trường) cho rằng:  “Thông thường, một người nhận biết mình là người đồng tính từ lứa tuổi  dậy thì. Tuy nhiên, để lẩn tránh sự kỳ thị từ gia đình, bạn bè, đồng  nghiệp và xã hội, không phải ai cũng dám bước ra ánh sáng. Họ có thái độ  “đầu hàng” bằng cách lập gia đình. Định kiến xã hội là nguyên nhân  khách quan đẩy người đồng tính vào vỏ bọc hôn nhân và ảnh hưởng đến  nhiều người khác. Chính vì thế, chống kỳ thị là chuyện không của riêng  ai”.</p>
<p>Trường hợp chị Huỳnh Kim ở phần trên, sau khi phát giác chồng có bạn  trai, chị thẳng thừng hỏi: “Anh là gay, tại sao không nói cho tôi biết  trước để tôi không cưới anh, để tôi không phải đổ vỡ gia đình như bây  giờ?”. Chồng chị ngần ngại trả lời: “Cô có hỏi đâu mà tôi nói”. Nghĩ  lại, chị vừa giận vừa thương anh vì anh sống tốt, hết lòng với mẹ con  chị. Vả lại, anh không dối chị, mà anh chỉ… giấu. Từ trải nghiệm “đắng  nghét” của mình, chị Kim nhắn nhủ: “Khi tìm hiểu đối tượng để đi đến kết  hôn, bạn cần biết nghề nghiệp, thu nhập, gia đình, tính cách của người  kia nhưng đừng quên chi tiết tưởng là nhỏ: “xu hướng tình dục”. Anh có  phải là đàn ông chính cống không? Câu hỏi này đặc biệt cần và không hề  thừa. Phụ nữ chỉ muốn chồng là đàn ông, mà những người chẳng phải đàn  ông một trăm phần trăm thì có quá nhiều lý do để không công khai, lộ  diện. Tốt nhất là “nói một lời cho nhau” để đối phương chủ động chọn  lựa. Nếu không tự động thổ lộ thì nên nói thật khi người kia tạo cơ hội.  Anh có thể sống kín hoặc lộ. Đó là điều đáng tôn trọng nhưng đừng đặt  người khác vào thế… đã rồi&#8221;.</p>
<p style="text-align: right;">Hoàng Nhân &#8211; Báo Phụ nữ oline.</p>
</div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thegioithu3.vn/news/tgt3-news/2504.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Nỗi lòng của con</title>
		<link>http://thegioithu3.vn/news/tgt3-news/2419.html</link>
		<comments>http://thegioithu3.vn/news/tgt3-news/2419.html#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 20 May 2011 23:54:04 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Thien Hy</dc:creator>
				<category><![CDATA[Gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[Đồng Cảm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thegioithu3.vn/news/?p=2419</guid>
		<description><![CDATA[Nỗi lòng của con 14/05/2011 By LGBT Report (LGBT.vn) Dưới đây là tâm sự của một thành viên trên diễn đàn newlife4u gửi đến Ban tổ chức toạ đàm chương trình Ngày Của Mẹ với mong muốn chia sẻ tâm tư tình cảm để những bậc phụ huynh đọc được và hiểu về người con kém [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<h1 style="text-align: center;">Nỗi lòng của con</h1>
<div style="text-align: center;">
<div>14/05/2011</div>
<p>By <a title="Posts by LGBT Report" href="http://www.lgbt.vn/author/admin/">LGBT Report</a></p>
</div>
<p style="text-align: center;"><strong><em>(LGBT.vn)</em> Dưới đây là tâm sự của một thành viên trên diễn đàn newlife4u gửi đến Ban tổ chức <a href="http://www.lgbt.vn/2011/05/lam-me-ma-khong-chap-nhan-duoc-con-minh-thi-ai-chap-nhan-duoc-no-day/" target="_blank">toạ đàm chương trình Ngày Của Mẹ</a> với mong muốn chia sẻ tâm tư tình cảm để những bậc phụ huynh đọc được và hiểu về người con kém may mắn của mình nhiều hơn nữa.</strong></p>
<p style="text-align: center;">Chân thành cảm ơn admin Thanh Phong của newlife4u đã <a href="http://www.lgbt.vn/gui-bai-cong-tac/" target="_blank">gửi bài viết</a> cho LGBT.vn để đăng tải và <a href="http://www.lgbt.vn/2011/05/co-le-con-se-song-gia-de-lam-vui-long-ba-me/" target="_blank">chia sẻ cùng đọc giả</a>. LGBT.vn không biên tập lại (câu cú, ngữ pháp) nội dung dưới đây.</p>
<p style="text-align: center;">oOo</p>
<p style="text-align: center;">Mẹ, người phụ nữ quan trọng nhất đời tôi, người không chỉ đem đến cho  tôi sự sống mà còn cho tôi cả cuộc đời, một cuộc đời đầy ý nghĩa và  ngập tràn yêu thương…</p>
<p style="text-align: center;"><a href="http://www.lgbt.vn/wp-content/uploads/2011/05/20825209-images1703234_me-oichaosruedi.jpg"></a><a class="highslide" onclick="return vz.expand(this)" href="http://thegioithu3.vn/news/wp-content/uploads/2011/05/20825209-images1703234_me-oichaosruedi.jpg"><img class="alignnone size-medium wp-image-2420" title="20825209-images1703234_me-oichaosruedi" src="http://thegioithu3.vn/news/wp-content/uploads/2011/05/20825209-images1703234_me-oichaosruedi-300x227.jpg" alt="" width="300" height="227" /></a></p>
<p style="text-align: center;">Là  phụ nữ, làm vợ, làm mẹ như bao người phụ nữ khác nhưng với mẹ tôi, đó  là một sự bất hạnh, sự đau đớn xót xa trong tủi nhục  vì nghĩa bội bạc  của người đầu ấp tay gối. Tôi vẫn còn nhớ như in cái đêm đó, anh em tôi  sốt cao, một mình mẹ lo lắng, chạy vạy thuốc thang cho hai sinh linh bé  nhỏ đang thở thoi thóp vì hen suyễn, trong khi đó cha tôi, trụ cột của  gia đình, thản nhiên lạnh lùng gói ghém, vơ vét hết đồ đạc trong gia  đình đi theo tiếng gọi của người đàn bà khác, nhẫn tâm bỏ mặc vợ con  trong tình cảnh bệnh tật, đói rét… Mẹ tôi, trong cơn đau khổ, uất ức tận  cùng, chỉ còn biết cất tiếng gọi thảm thiết “Mình ơi” những mong ba tôi  nghĩ lại, đáp lời mẹ chỉ là tiếng mưa gió lạnh lùng ngoài cửa vọng vào,  mẹ chỉ còn biết đứng như bất động, ôm hai đứa con nhỏ bệnh tật trong  tiếng nấc nghẹn ngào…</p>
<p style="text-align: center;">Những tháng ngày sau đó, mẹ vừa làm mẹ vừa làm cha nuôi dạy hai anh  em tôi khôn lớn. Mẹ không từ bất cứ công việc gì miễn có tiền để cho hai  con ăn học nên người: từ gánh nước, đập lúa mướn, cấy lúa, rửa chén  thuê… cho đến phụ hồ, làm thuê, vú em, đi ở cho người ta… Tất cả tình  thương yêu mẹ đều dồn hết lên hai anh em tôi, nguồn sống duy nhất cho mẹ  sức mạnh tồn tại đến bây giờ. Hiểu được hoàn cảnh gia đình, hai anh em  tôi luôn cố gắng học thật giỏi để làm mẹ vui lòng, cứ mỗi chiều đứng chờ  mẹ về, nhìn thấy dáng mẹ tất tả, khó nhọc từ đằng xa, hai anh em chúng  tôi òa khóc và ào đến ôm chầm lấy mẹ, cảm nhận được sự hy sinh, che chở  và tình thương vô bờ bến của mẹ dành cho chúng tôi, còn mẹ, mẹ nói chỉ  cần hai con ngoan ngoãn, biết yêu thương nhau là mẹ vui lòng, hai anh em  tôi chính là niềm an ủi, lẽ sống của cuộc đời mẹ…</p>
<p style="text-align: center;">Nhưng cũng có những lúc chúng tôi làm mẹ buồn, trẻ con với lối suy  nghĩ hồn nhiên, vô tư, thấy chúng bạn có đủ đầy ba mẹ, chúng tôi hỏi về  ba, ánh mắt mẹ thoáng buồn và rồi động viên chúng tôi, ba con đi làm ăn  xa chưa về… <a href="http://www.lgbt.vn/wp-content/uploads/2011/05/me.jpg"><img title="me" src="http://www.lgbt.vn/wp-content/uploads/2011/05/me-300x238.jpg" alt="" width="300" height="238" /></a></p>
<p style="text-align: center;">Nào  chúng tôi có biết đâu, hằng đêm khi chỉ còn một mình thui thủi, mẹ âm  thầm nuốt nước mắt vào trong, những giọt nước mắt buồn tủi nghẹn ngào  cho số phận của một người vợ bị chồng phụ bạc, ruồng bỏ… Thế mà anh em  chúng tôi chưa một lần nghe  mẹ thốt lên dù chỉ một lời oán hận hay than  thân trách phận cho số kiếp của mình.</p>
<p style="text-align: center;">Thời  gian thắm thoát trôi qua, chẳng mấy chốc anh em tôi đã tốt  nghiệp Đại học, thời khắc vinh danh tri ân trong Lễ tốt nghiệp, tôi  không cầm được nước mắt khi phát biểu trước toàn thể bạn bè đồng môn và  đông đảo thầy cô, các vị phụ huynh lời biết ơn chân thành đối với mẹ,  người vừa là mẹ vừa là cha với đức hy sinh trời biển, không quản ngại  khó khăn, gian khổ, và bằng nghị lực phi thường đã nuôi lớn hai con thơ  khi bên mình không có chồng cùng gánh vác, chia sẻ mà chưa một lời trách  cứ, than van… Nhìn xuống khán phòng, tôi thấy mẹ đang mỉm cười hạnh  phúc mà hai dòng nước mắt cứ trào ra, vâng mọi vinh quang hôm nay con có  được xin dành hết cho mẹ, người quan trọng nhất đời con…</p>
<p style="text-align: center;"><strong>HỮU PHƯỚC</strong></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thegioithu3.vn/news/tgt3-news/2419.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Tôi là người lưỡng tính</title>
		<link>http://thegioithu3.vn/news/tgt3-news/2336.html</link>
		<comments>http://thegioithu3.vn/news/tgt3-news/2336.html#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 06 Apr 2011 18:31:13 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Thanh Trong</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chuyện yêu]]></category>
		<category><![CDATA[Đồng Cảm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thegioithu3.vn/news/?p=2336</guid>
		<description><![CDATA[Tôi là một người đàn ông không bình thường vì ban đầu tôi không có tình cảm với phụ nữ. Giờ, tôi đã gặp được một người phụ nữ khiến mình thực sự yêu thương và không thể dời xa cô ấy. Nhưng tôi không biết làm sao để nói lời chia tay với anh [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Tôi là một người đàn ông không bình thường vì ban đầu tôi không có tình cảm với phụ nữ. Giờ, tôi đã gặp được một người phụ nữ khiến mình thực sự yêu thương và không thể dời xa cô ấy. Nhưng tôi không biết làm sao để nói lời chia tay với anh và tôi cũng băn khoăn liệu tôi có toàn tâm với gia đình &#8216;theo đúng nghĩa&#8217; trong tương lai không?</p>
<p>Tôi và anh là bạn học chung đại học. Chúng tôi chơi với nhau rất hợp. Sau một thời gian kết thân, anh và tôi quyết định tiến tới. Anh rất tốt, không những quan tâm tôi mà còn cả những người thân trong nhà của tôi nữa. Gia đình tôi dường như chấp nhận anh. Tôi với anh quen nhau đến nay đã được hơn một năm. Do công việc của cả hai đều bận rộn nên tôi với anh ít có thời gian gặp nhau, chỉ gặp một hoặc hai lần mỗi tuần.</p>
<p style="text-align: center;">&nbsp;</p>
<p><a class="highslide" onclick="return vz.expand(this)" href="http://thegioithu3.vn/news/wp-content/uploads/2011/04/luong_tinh.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-2337" title="luong_tinh" src="http://thegioithu3.vn/news/wp-content/uploads/2011/04/luong_tinh.jpg" alt="" width="450" height="343" /></a></p>
<p style="text-align: center;"><em>Ảnh minh họa.</em></p>
<p>Trước khi quen anh, tôi đã biết anh có ý định lập gia đình nhưng tôi không quan tâm đến. Tôi nghĩ đơn giản khi anh có gia đình hạnh phúc, tôi sẽ mừng cho anh. Thời gian gần đây, tôi quen một người phụ nữ nhỏ hơn tôi. Tôi thật sự cảm thấy hạnh phúc khi ở bên em. Em quan tâm tôi và cả người trong nhà của tôi. Ngoài những lần không gặp anh, tôi đều gặp em. Tôi biết làm như vậy là sai nhưng không thể kìm lại được tình cảm của mình. Em cũng biết chuyện của tôi và anh. Em chấp nhận. Nhưng thời gian gần đây, em chủ động chia tay tôi vì em thấy không thể chia sẻ tình cảm với một người khác và quan trọng là em không có niềm tin với tôi. Tôi thật sự không muốn mất em.</p>
<p>Gia đình anh không biết chuyện giữa tôi và anh nên đang nóng lòng hối thúc anh lập gia đình và hiện tại đã có người hợp ý. Anh hoàn toàn không muốn vì anh thương tôi. Tôi đang rất băn khoăn liệu tôi có nên nói thẳng &#8220;tôi và anh không nên tiếp tục nữa để anh có thể toàn tâm toàn ý lập gia đình&#8221;. Bạn bè tôi khuyên nên chia tay sớm để không đau khổ nhiều. Nhưng tôi thấy rối lắm bởi vì tôi không đủ tự tin sau này liệu tôi có quên được anh và vui vẻ với hạnh phúc của mình, thực sự yêu thương người phụ nữ mình đã chọn không? Hay khi cuộc sống căng thẳng, khó khăn, tôi lại nghĩ tới anh, nghĩ đến những chuyện trước đây và làm khổ vợ con? Xin hãy cho tôi lời khuyên.</p>
<p style="text-align: right;"><em>Theo. ngoisao.net</em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thegioithu3.vn/news/tgt3-news/2336.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Mối tình đầu và chặng đường cô độc</title>
		<link>http://thegioithu3.vn/news/tgt3-news/1894.html</link>
		<comments>http://thegioithu3.vn/news/tgt3-news/1894.html#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 07 Dec 2010 00:50:03 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Bạn đọc viết]]></category>
		<category><![CDATA[Đồng Cảm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thegioithu3.vn/news/?p=1894</guid>
		<description><![CDATA[(24h) &#8211; Đã từ lâu tôi rất muốn viết lên tâm sự của mình về một mối tình không đoạn kết, nhưng tôi đã không dám bởi vì tôi rất ngại phơi bày thân phận&#8230; Tôi và anh trở nên thân thiết để rồi tình yêu đến lúc nào không hay&#8230; (Ảnh minh họa) Là [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>(24h) &#8211; Đã từ lâu tôi rất muốn viết lên tâm sự của mình về một mối tình không đoạn kết, nhưng tôi đã không dám bởi vì tôi rất ngại phơi bày thân phận&#8230;</strong></p>
<p><a class="highslide" onclick="return vz.expand(this)" href="http://thegioithu3.vn/news/wp-content/uploads/2010/12/1291607485_moi-tinh-dau.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-1895" title="1291607485_moi-tinh-dau" src="http://thegioithu3.vn/news/wp-content/uploads/2010/12/1291607485_moi-tinh-dau.jpg" alt="" width="200" height="200" /></a></p>
<p style="text-align: center;"><em><strong>Tôi và anh trở nên thân thiết để rồi tình yêu đến lúc nào không hay&#8230; (Ảnh minh họa)</strong></em></p>
<p>Là con lớn trong nhà nên tôi bước vào đời rất sớm. Mười chín tuổi tôi rời khỏi gia đình vào Sài Gòn tìm cơ hội lập nghiệp. Sau khi vất vả làm qua đủ các nghề từ thượng vàng hạ cám, cuối cùng tôi cũng chọn được nghề phù hợp với mình. Nhờ trời phú cho một đầu óc thông minh nhanh nhạy với hai bàn tay khéo léo, tôi tiếp thu rất nhanh về nghệ thuật makeup và gom hết tiền dành dụm để mở tiệm riêng.</p>
<p>Anh là một khách hàng của tôi đã gây ấn tượng ngay từ lần đầu gặp mặt, khi tôi nhuộm tóc cho anh đi ăn cưới. Da anh trắng, khuôn mặt sáng ngời nên rất hợp với mái tóc màu hung. Tôi đích thân làm cho anh, chăm chút kỹ đến từng chi tiết. Có lẽ sự khéo léo của tôi khiến anh hài lòng nên sau đó anh thường xuyên ghé lại chỗ tôi. Anh là chủ một cửa hàng mỹ phẩm cho nên rất quan tâm chăm chút ngoại hình.</p>
<p>Anh chọn tôi là chuyên gia làm đẹp cho riêng anh. Tôi nhận lời sử dụng và quảng bá mỹ phẩm của cửa hàng anh, từ đó tôi và anh trở nên thân thiết để rồi tình yêu đến lúc nào không hay. Anh cũng có cảm tình đặc biệt với tôi. Chúng tôi tận dụng thời gian rảnh để cùng nhau ăn tối, uống café, nghe nhạc phòng trà và thỉnh thoảng đến vũ trường. Anh có những bước nhảy vô cùng điêu luyện.</p>
<p>Đêm đêm, chúng tôi tay trong tay dìu nhau dưới ánh đèn màu mặc kệ những ánh nhìn soi mói, những thì thầm to nhỏ xung quanh. Giây phút đó chúng tôi như quên cả đất trời để tận hưởng cảm giác êm đềm bên nhau. Tôi luôn hạnh phúc vì điều ấy…</p>
<p><img class="aligncenter" src="http://24hn02.24hstatic.com/upload/4-2010/images/2010-12-06/1291607462-moi-tinh-dau1.jpg" alt="" width="333" height="500" /></p>
<p style="text-align: center;"><em><span><em>Sóng gió đã nổi lên khi gia đình muốn cưới vợ cho tôi&#8230; (Ảnh minh họa)</em></span></em></p>
<p>Cuộc đời vốn không dễ bình yên như khoảng trời xanh ở trên cao, cũng không phẳng lặng như mặt hồ yên ả… Sóng gió đã nổi lên khi gia đình muốn cưới vợ cho tôi. Vốn là một đứa con hiếu thảo, và để làm gương cho các em, tôi không thể thoái thác được cuộc hôn nhân mà ba mẹ định sẵn cho mình. Anh không chấp nhận điều đó nên nhiều lần cầu xin tôi hãy cùng anh đi về nơi xa. Cả hai chúng tôi đều có nghề nghiệp ổn định nên sẽ không sợ khổ. Lúc đó tôi nghĩ đến gia đình nên đã từ chối anh.</p>
<p>Điều kinh khủng nhất đã xảy ra: Anh tự tử vào đúng ngày tôi làm lễ đính hôn bên nhà gái. Hay tin, tôi như người điên dại, bỏ dở buổi tiệc chạy đến nhà anh nhưng quá muộn rồi! Anh ra đi ở tuổi 34, lúc công việc của anh đang phát triển vô cùng thuận lợi.</p>
<p>Vì chuyện này, tôi đã hủy hôn. Ba mẹ giận đến mức không nhìn mặt đứa con bất hiếu. Tôi không hề giải thích với bất cứ ai, chỉ lặng lẽ gom góp đồ đạc rời khỏi gia đình để bắt đầu một chặng đường dài cô độc…</p>
<p>Mười năm dài trôi qua… Bây giờ tôi đã ngoài 40 nhưng vẫn chỉ một mình dù đã có tương lai sự nghiệp. Trái tim tôi vĩnh viễn khép lại từ khi anh nằm xuống. Tôi muốn để tang cho mối tình đầu đến trọn đời, đến khi tôi có thể cùng anh hội ngộ nơi cõi vĩnh hằng.</p>
<p>Tôi tin rằng anh vẫn còn chờ đợi tôi ở thế giới bên kia.</p>
<p style="text-align: right;"><strong><em>Theo. hn.24h.com.vn </em></strong></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thegioithu3.vn/news/tgt3-news/1894.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>7</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Cặp bồ với &#8220;gay&#8221;, tôi &#8220;đào&#8221; được&#8230; nhà Hà Nội</title>
		<link>http://thegioithu3.vn/news/tgt3-news/1891.html</link>
		<comments>http://thegioithu3.vn/news/tgt3-news/1891.html#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 07 Dec 2010 00:40:23 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chuyện yêu]]></category>
		<category><![CDATA[Đồng Cảm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thegioithu3.vn/news/?p=1891</guid>
		<description><![CDATA[Về &#8220;chuyện ấy&#8221;, sau mỗi lần thỏa mãn người tình đồng tính, tôi đều phải tìm đến người yêu mình để tìm lại giới tính thật. Tôi thấy bạn gái anh Kỳ cũng vẫn còn chưa biết cách đào mỏ. Thực ra nếu là loại gái đào mỏ thì cô ấy đã cặp với nhiều [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Về &#8220;chuyện ấy&#8221;, sau mỗi lần thỏa mãn người tình đồng tính, tôi đều phải tìm đến người yêu mình để tìm lại giới tính thật.</strong></p>
<p>Tôi thấy bạn gái anh Kỳ cũng vẫn còn chưa biết cách đào mỏ. Thực ra nếu là loại gái đào mỏ thì cô ấy đã cặp với nhiều anh một lúc để moi cho được nhiều, chứ mấy năm mà được có tầm 30, 40 triệu như thế ít quá.</p>
<p>Xin khẳng định tôi là một thằng đàn ông bình thường, chứ không phải có vấn đề giới tính. Hiện tôi cũng có bạn gái. Chúng tôi yêu nhau đã được 1 năm nay. Tôi yêu cô ấy thật lòng chứ không có phải lừa dối gì. Tôi cũng tin vào tình yêu của cô ấy dành cho tôi. Người yêu tôi hiện vẫn đang là sinh viên đại học, cô ấy chưa có tiền nên gần như tôi chăm lo cho cô ấy về vật chất từ A đến Z. Tuy lương của tôi không được cao, nhưng tôi có nguồn thu nhập khác để chu cấp cho cô ấy không thiếu gì, thậm chí còn hơn người ở nhiều thứ</p>
<p><a class="highslide" onclick="return vz.expand(this)" href="http://thegioithu3.vn/news/wp-content/uploads/2010/12/dongtinh011210a1.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-1892" title="dongtinh011210a1" src="http://thegioithu3.vn/news/wp-content/uploads/2010/12/dongtinh011210a1.jpg" alt="" width="400" height="266" /></a></p>
<p>Cái nguồn thu nhập tôi kể đằng sau khoản lương của tôi, nói ra cũng có thể nhiều người cho rằng tôi là một thằng bệnh hoạn, nhưng tôi lại không nghĩ thế. Từ 2 năm trước tôi có cặp với một đại gia bị đồng tính, anh ta hơn tôi tới 10 tuổi. Thời gian mới đi làm tôi gặp rất nhiều khó khăn về khoản tiền nong. Lúc đó người ấy đã xuất hiện và giúp đỡ tôi rất nhiệt tình. Lúc đầu tôi coi người ấy như anh trai và nghĩ người ấy tốt với tôi rất vô tư. Nhưng sau đó anh ta có những biểu hiện thân mật thái quá khiến tôi phải suy nghĩ.</p>
<p>Hóa ra những linh cảm của tôi là đúng sự thật khi tôi và anh ta đi du lịch cùng nhau tới Nha Trang. Ở đây anh ta chủ động đòi gần gũi với tôi. Đêm hôm đó chúng tôi có quan hệ tình ái với nhau. Thực sự tôi cũng không hoàn toàn muốn làm chuyện đó nhưng cũng không có ý phản kháng. Anh ta đã hứa sẽ giúp đỡ tôi về công việc và chuyện tiền nong. Tôi được làm một chân khá to trong công ty của anh ta với mức lương cao. Bù lại tôi phải chiều anh ta mỗi khi anh ta muốn. Dần tôi cũng thấy ghê tởm bản thân mình nhưng những đồng tiền của anh ta khiến tôi lại tiếp tục mù quáng.</p>
<p>Tôi quyết định sẽ cố chịu đựng anh ta để moi được một khoản tiền kha khá hay một ngôi nhà rồi sẽ dần rũ bỏ anh ta khi tôi lấy vợ. Rồi tôi có người yêu, hai người đều không biết nhau vì tôi giấu rất kĩ. 1 năm sau ngày tôi và cô ấy yêu nhau là 1 năm tôi phải lo lắng sợ hai người ấy phát hiện ra bí mật mà tôi đang giấu họ. Lên công ty buổi trưa tôi vẫn phải vào phòng ông sếp ấy phục vụ ham muốn của ông ta rồi đi nhà hàng quán xá này kia. Đến tối tôi mới có thời gian dành cho người yêu mình. Cũng may cô ấy không thuộc tuyp phụ nữ đa nghi. Tôi thường chạy đến nhà trọ tôi thuê cho cô ấy chứ không cho cô ấy đến nhà mình để tránh việc hai người đó gặp nhau.</p>
<p>Về chuyện ấy, sau mỗi lần phải thỏa mãn người tình đồng tính tôi đều phải tìm đến người yêu mình để tìm lại giới tính thật. Nhiều khi tôi cũng sợ một ngày nào đó mình bị lãnh cảm với phụ nữ. Tất nhiên tôi nhận ra được mình đang làm những chuyện đáng ghê sợ như thế nào. Nhưng sự vinh hoa phú quý của người đàn ông kia khiến tôi không dừng lại được.</p>
<p>Hiện tại tôi đã được anh ta cho đứng tên một mảnh đất nhỏ ở quận Đống Đa, một chiếc xe SH đời mới và một tài khoản ngân hàng trị giá 1 tỷ đồng. Anh ta tuyệt đối tin tưởng tôi và còn định về xin bố mẹ tôi cho chúng tôi sống với nhau. Nhưng tôi nói chưa nên nói chuyện này với bố mẹ tôi vội và viện cớ vì mẹ tôi bị bệnh sợ bà không chịu được khi nghe tin này.</p>
<p>Mấy lần tôi định dứt bỏ anh ta để đến với người yêu mình đường đường chính chính, nhưng cũng khó. Mà tôi lại không muốn mất khoản vật chất anh ta đã cho tôi kia. Hơn nữa tôi còn muốn nhận chiếc ô tô của anh ta hứa sẽ cho tôi sắp tới. Có phải tôi đáng quá tham không? Nhưng nghĩ đi nghĩ lại tôi cũng thấy tôi phục vụ anh ta như vậy thì tôi đáng được hưởng những thứ vật chất đó nên không áy náy nhiều.</p>
<p>So với tôi bạn gái anh Kỳ còn chưa biết cách moi tiền mấy, mà anh cũng chả phải đại gia đáng để cho con gái moi tiền. Anh nên xem xét kĩ về chuyện này xem sao nhé</p>
<p style="text-align: right;"><em><strong>Theo.  afamily.vn</strong></em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thegioithu3.vn/news/tgt3-news/1891.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>5</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Vô tình</title>
		<link>http://thegioithu3.vn/news/tgt3-news/1575.html</link>
		<comments>http://thegioithu3.vn/news/tgt3-news/1575.html#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 01 Oct 2010 09:24:51 +0000</pubDate>
		<dc:creator></dc:creator>
				<category><![CDATA[Bạn đọc viết]]></category>
		<category><![CDATA[Đồng Cảm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thegioithu3.vn/news/?p=1575</guid>
		<description><![CDATA[Nếu như mọi kết giao nhân sinh trên đời này đều hình thành từ duyên và số, thì liệu rằng giữa anh và em có còn giữ nổi cho mình một chữ duyên hay không? Em, Anh đã thật mong chúng ta còn có thể, nhưng tất cả vẫn chỉ là một giấc mơ từ [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Nếu như mọi kết giao nhân sinh trên đời này đều hình thành từ duyên và số, thì liệu rằng giữa anh và em có còn giữ nổi cho mình một chữ duyên hay không?</strong></p>
<p style="text-align: center;"><strong><a href="http://thegioithu3.vn/news/wp-content/uploads/2010/10/12724695171162703685_574_0.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-1576" title="Vo tinh" src="http://thegioithu3.vn/news/wp-content/uploads/2010/10/12724695171162703685_574_0.jpg" alt="" width="392" height="262" /></a><br />
</strong></p>
<p>Em,</p>
<p>Anh đã thật mong chúng ta còn có thể, nhưng tất cả vẫn chỉ là một giấc mơ từ anh, là một ảo vọng mà anh níu giữ từ những ngày xa lắm, khi bước chân thời gian quay ngược đường&#8230;</p>
<p>Anh được gặp lại em, ngày hôm nay, sau ngần ấy năm anh nâng niu hình ảnh của em và đôi lần toan vứt bỏ. Như một vệt mực từ ngòi bút của định mệnh mà có lẽ cả anh và em đều không thể khước từ. Anh đã không thể ngờ rằng em sẽ đứng tại đấy, khuất phía sau bờ cửa, để khi anh vô tình bước vào, và trông thấy em. Anh đã không dám nghĩ rằng anh sẽ còn cơ hội được gặp lại em, bằng da bằng thịt, bằng cái chứng nhận trong từng hơi thở, trần trụi và rõ ràng ngay trước mắt anh.</p>
<p>Một khắc vô tình, anh đã không thể tin vào điều mình nhìn thấy, đó là em&#8230;</p>
<p>Nếu em biết được cảm giác của anh trong khi đó, nó vồ vập và vô thường đến mức mọi thứ quanh anh trở thành sương khói, lung linh trong cái thứ ánh sáng chập choạng mà ngay tại nơi giao nhau của những đường sáng ấy, là em. Căn phòng nơi mà hôm nay em đến và đứng lại, là căn phòng mà mỗi ngày anh đều đi qua để làm công việc thường nhật của mình. Cái nhịp nhàng tịnh tiến đến chán chường ấy bỗng chốc bị khuấy động khi vào lúc không ngờ đến nhất, em hiện vào bí ẩn như một giấc mơ. Và xé toạc lấy vệt thương dài nơi tâm hồn anh đang cố giữ yên trong miền quá khứ&#8230;</p>
<p>Em ạ, có lẽ nào khi chúng ta đến với nhau, những ngày xưa cũ, vội vàng đến nỗi không thể nhận ra những sai lầm nơi bản thân mình? Anh đã rất nhớ về ngày hôm ấy, về lần cuối khi em nói rằng, em không thể tìm thấy những gì em cần nơi anh dù em biết anh là một người đàn ông tốt, khi em nói lên những điều em muốn, về những khác biệt giữa chúng ta&#8230; Và anh đã lặng im trước em khi đó, vì em đã đúng khi nhận xét về mối quan hệ vô chừng và những vết rạn không thể lành của cả anh và em. Có khi nào em hiểu được anh lo lắng và căm giận chính con người mình đến mức nào mỗi khi vô tình làm điều gì mà em không thích? Có khi nào em hiểu được anh đã cố gắng rất nhiều để che chở và chăm sóc cho em? Nhưng để đến cuối con đường, tất cả chỉ còn là kỷ niệm.</p>
<p>Anh không đủ tốt với em sao?</p>
<p>Chúng ta, hoặc anh hoặc em, chưa một ai nói lời kết thúc. Chúng ta chỉ im lặng, im lặng, và thời gian bước đi, và anh và cả em phai mờ dần trong nhau cho đến tận lúc này. Anh hiểu rằng em không cần anh nữa. Và em có lẽ cũng hiểu rằng anh vẫn yêu em đến thế nào. Mỗi con đường riêng hai chúng ta chọn, có lẽ nào sẽ lại giao nhau không em? Khi anh vô tình gặp lại em ngày hôm nay, anh đã quá sững sờ đến mức không thể nói được lời nào khi em cất tiếng chào anh. Mọi giác quan và linh hồn của anh trong khoảng khắc đó đã bị em chiếm giữ và em có biết không, tất cả những gì anh khát khao khi gặp lại em, đó là được ôm em thật chặt, được nắm lấy đôi tay em và được hôn lên trán em rất khẽ. Thật anh chưa bao giờ thấy em dễ thương đến thế!</p>
<p>Nhưng &#8211; anh biết ngay lúc này, hình ảnh của anh trong em chẳng còn gì ngoài những kỷ niệm vô cảm, mập mờ và không còn quan trọng đến thiết tha mỗi khi nhớ về. Em vô tình chăng? Hay đó là cái qui luật của thời gian để khi xa mặt là sẽ cách lòng? Hay liệu anh chỉ là một kẻ khác người để sau hồi kết thúc, vẫn gìn giữ những mảnh vụn từ tình yêu quá khứ, và mong mỏi được vá lành?</p>
<p>Anh biết em đến đây chỉ vì công việc của mình, và sau khi kết thúc, em sẽ lại ra đi, sẽ lại nhẹ nhàng bước ra khỏi cuộc đời anh vừa bắt đầu xao động. Anh thật không biết ngày hôm nay, cái vòng lặp kỳ quặc của cuộc đời, đã đem đến cho anh một nụ cười hay lại là một vệt dao ngọt ngào trên da thịt? Ngay vào những lúc anh đã nghĩ sẽ chôn thật sâu hình ảnh về em, ngay nào những khi anh tự nhủ rằng người anh yêu chỉ còn là quá khứ, và nhiều năm trôi qua chắc chắn sẽ không gặp lại nhau &#8211; thì em lại xuất hiện. Và hỡi ôi, trong anh lúc này là hỗn mang và bạt ngàn những xúc cảm không tên, quá khứ và thực tại đang xâu xé lấy tâm can để anh chỉ còn biết cố gắng tự giữ lấy trái tim mình đừng xót xa thêm nữa.</p>
<p>Đã trôi qua cả rồi, sao còn quay trở lại? Ngày mai anh sẽ làm gì đây em? Sẽ lại tiếp tục quay về với cuộc sống thường nhật và lại tìm cách để chôn đi hình ảnh về em hay sao? Vì cớ gì anh đã yêu em trong một thời gian dài đến thế, khi mà em đã không còn cùng anh đi chung một con đường? Vì cớ gì anh không thể ngừng yêu em?</p>
<p>Nặng lòng quá&#8230; Đã 5 năm rồi.</p>
<p>Cho đến ngày hôm nay, sau ngần ấy những yêu thương chóng váng, sau ngần ấy những vòng xoay bất tận của thời gian, là anh được gặp lại em &#8211; ôi những đáng yêu và khốn nạn đến không ngờ!</p>
<p style="text-align: right;"><strong>Elena</strong><br />
01/10/2010 – 01:28pm</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thegioithu3.vn/news/tgt3-news/1575.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>2</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Phát hiện anh trai đồng tính</title>
		<link>http://thegioithu3.vn/news/tgt3-news/1494.html</link>
		<comments>http://thegioithu3.vn/news/tgt3-news/1494.html#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 24 Sep 2010 18:58:59 +0000</pubDate>
		<dc:creator></dc:creator>
				<category><![CDATA[Gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[Đồng Cảm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thegioithu3.vn/news/?p=1494</guid>
		<description><![CDATA[Em phát hiện anh của em mặc thử đồ lót của em. Sau đó, thấy anh ấy nhắn tin yêu đương với một anh bạn học trên một khóa. Năm nay, anh ấy học năm thứ hai đại học. Em hỏi thì anh thú nhận mình chỉ thích bạn trai. Anh nói đã biết về [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Em phát hiện anh của em mặc thử đồ lót của em. Sau đó, thấy anh ấy nhắn tin yêu đương với một anh bạn học trên một khóa. Năm nay, anh ấy học năm thứ hai đại học. Em hỏi thì anh thú nhận mình chỉ thích bạn trai.</strong></p>
<p>Anh nói đã biết về giới tính của mình từ năm 16 tuổi. Bản thân anh cũng đang rất lo lắng, sợ hãi vì xã hội ta còn nhiều ác cảm với người đồng tính. Anh xin em không cho ba mẹ biết. Em phải làm thế nào bây giờ? Vũ Ngọc Anh (Cần Thơ)</p>
<p>Chào Ngọc Anh,</p>
<p>Đúng là hiện nay xã hội ta còn chưa có thái độ cảm thông với những người mang giới tính thứ ba. Tuy nhiên, về mặt y học, đồng tính bẩm sinh (không do đua đòi ăn chơi) là chuyện bình thường của giới tính mà một số người thiếu may mắn gặp phải. Anh của em là một trường hợp như vậy.</p>
<p><a href="http://thegioithu3.vn/news/wp-content/uploads/2010/09/gay1.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-1495" title="gay" src="http://thegioithu3.vn/news/wp-content/uploads/2010/09/gay1.jpg" alt="" width="283" height="372" /></a></p>
<p>Nếu thương anh mình, em hãy gần gũi, tâm sự với anh ấy thường xuyên, đừng để anh ấy rơi vào tình trạng mặc cảm. Nhiều người, vì giới tính không như mong muốn dễ bị trầm cảm, có suy nghĩ và hành động tiêu cực. Hãy là một người bạn với anh mình em nhé, để giúp anh ấy không thấy bị cô độc.</p>
<p>Tuy nhiên, em cũng không thể không cho ba mẹ biết về tình trạng của anh mình. Đây không phải là chuyện “mách” ba mẹ mà là thông báo để ba mẹ em được biết sự thật để tìm cách phù hợp đối xử với anh của em. Nếu em không nói, ba mẹ em sau này cứ bắt anh ấy phải đi lấy vợ, sinh con, trong khi anh ấy không thể làm điều đó thì sẽ rất khổ cho anh của em.</p>
<p>Ba mẹ nào cũng thương con hết em ạ. Chị tin chắc rằng ba mẹ em sẽ không đánh mắng gì anh của em mà sẽ còn gần gũi, thương yêu anh ấy nhiều hơn. Em cũng nên phân tích như thế để anh của em yên tâm em nhé.</p>
<p style="text-align: right;"><strong><em><em>Theo NLĐ</em></em></strong></p>
<p style="text-align: right;"><strong><em>dailyinfo.vn</em></strong></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thegioithu3.vn/news/tgt3-news/1494.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>4</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Khi sinh ra, nào ai tự chọn được giới tính</title>
		<link>http://thegioithu3.vn/news/tgt3-news/1491.html</link>
		<comments>http://thegioithu3.vn/news/tgt3-news/1491.html#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 24 Sep 2010 18:52:40 +0000</pubDate>
		<dc:creator></dc:creator>
				<category><![CDATA[Bạn đọc viết]]></category>
		<category><![CDATA[Đồng Cảm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thegioithu3.vn/news/?p=1491</guid>
		<description><![CDATA[TTO &#8211; Từ bé, tớ đã thấy mình là một cậu bé “hơi bất thường”, tớ thích đi chơi cùng bạn trai hơn với bạn gái, tớ tránh xa những trò chơi như bắn súng, leo trèo và chỉ thích vẽ hình thủy thủ mặt trăng&#8230; Tớ muốn phát điên với câu hỏi: thật sự mình là ai? Con mong bố [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>TTO &#8211; Từ bé, tớ đã thấy mình là một cậu bé “hơi bất thường”, tớ thích đi chơi cùng bạn trai hơn với bạn gái, tớ tránh xa những trò chơi như bắn súng, leo trèo và chỉ thích vẽ hình thủy thủ mặt trăng&#8230;</strong></p>
<p>Tớ muốn phát điên với câu hỏi: thật sự mình là ai?</p>
<p><a href="http://thegioithu3.vn/news/wp-content/uploads/2010/09/images.jpeg"><img class="aligncenter size-full wp-image-1492" title="images" src="http://thegioithu3.vn/news/wp-content/uploads/2010/09/images.jpeg" alt="" width="259" height="194" /></a></p>
<p style="text-align: center;"><em>Con mong bố lắng nghe con, dù chỉ một lần &#8211; Ảnh minh họa: Khểnh</em></p>
<p>14 tuổi, tớ dậy thì như những đứa trẻ bình thường khác. Nhưng càng ngày tớ càng thấy con trai như một thế giới đẹp và khó hiểu &#8211; thế giới mà tớ luôn muốn khám phá.</p>
<p>Đã có người gọi tớ là<em> &#8220;L. bê đê&#8221;.</em> Không biết nói cùng ai những tâm sự, nỗi niềm về giới tính của mình, tớ trút hết vào nhật ký và cất kỹ nó trong tủ. Rất nhiều lần tớ muốn kể cho bố mẹ nghe về giới tính của mình, nhưng rồi lại thôi vì tớ biết bố rất nghiêm khắc, luôn mong tớ sẽ trở thành người đàn ông mạnh mẽ, nên sẽ không bao giờ chấp nhận điều này. Suốt mấy năm trời, tớ vẫn trung thành và đều đặn &#8220;tâm sự&#8221; với quyển nhật ký.</p>
<p>Một hôm, tớ vô ý bỏ quên quyển nhật ký trên bàn học, anh trai đọc được và đưa cho bố. Đi học về, tớ nháo nhào tìm cuốn sổ. Sau bữa cơm tối, cả gia đình ngồi lại họp. Lần đầu tiên trong đời tớ thấy bố tức giận như vậy. Mẹ chỉ khóc. Tớ không nói được gì, đầu óc quay vòng vòng. Bố không cho phép tớ là người đồng tính vì đó là điều trái với đạo đức của một gia đình truyền thống.</p>
<p>Từ ngày cả nhà biết chuyện, tớ rất xấu hổ, không dám nhìn thẳng vào mắt bố mẹ, anh hai, không dám xuất hiện ở phòng khách mà thường ở trong phòng, khóa cửa và nghe nhạc. Bạn bè chẳng ai chia sẻ được với tớ chuyện tế nhị như vậy. Tớ thật sự khủng hoảng!</p>
<p>Cách đây một năm, mẹ đi theo người đàn ông khác. Bố cho rằng nguyên nhân của sự việc ấy là vì giới tính của tớ. Tớ rất buồn. Đến bây giờ, những bữa cơm gia đình đều vắng mặt tớ. Đi học về, tớ thường mua cơm hộp rồi về phòng ngồi ăn một mình hay tự nấu mì gói ăn cho qua bữa. Bố cũng không cho phép tớ tham gia bất kỳ hoạt động nào của gia đình, thậm chí cả dịp tết nhất.</p>
<p>Mỗi khi về nhà, tớ luôn trong trạng thái căng thẳng bởi bố có thể la mắng tớ bất kỳ lúc nào. Có lần bố nói: <em>“Anh mày sau này có vợ, có con, có công ăn việc làm ổn định. Còn mày thì thi đại học làm gì, liệu có gia đình, có tương lai gì không hả?”.</em> Chẳng hiểu sao mỗi lần bố mắng, tớ đều dùng điện thoại ghi âm lại. Tớ buồn và thương hại chính mình. Nhưng tớ không có tội khi tớ được sinh ra đã vốn vậy!</p>
<p>Tớ thấy tương lai mình rất mơ hồ, dẫu trước mắt tớ là kỳ thi tốt nghiệp trung học phổ thông và kỳ thi đại học. Phải tiếp tục sống sao đây khi bố không chấp nhận rằng giới tính của tớ vốn dĩ bẩm sinh, khi bố luôn nghĩ rằng đó chỉ là trò ngốc nghếch chạy theo những trào lưu vớ vẩn&#8230;</p>
<p>Tớ chỉ muốn làm một con người bình thường, muốn sống trong một gia đình bình thường như trước lúc bố biết tớ là người đồng tính. Nhưng thật ra, điều tớ khao khát nhất là đủ dũng cảm nói với bố: <em>&#8220;Bố ơi, xin một lần lắng nghe con&#8221;. </em></p>
<p style="text-align: right;">Tâm sự của bạn H.T.L. (18 tuổi, HS lớp 12, Q.Tân Bình, TP.HCM)<br />
<strong><em>KỲ NAM ghi</em></strong></p>
<p style="text-align: right;"><strong><em> Theo tuoitre.vn</em></strong></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thegioithu3.vn/news/tgt3-news/1491.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>17</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>

